Sở Giáo dục và Đào tạo tổ chức thành công Ngày thơ Việt Nam lần thứ XXII, Xuân Giáp Thìn 2024
Lượt xem:
Tài liệu đính kèm:
Ngày 23/02/2024, tại Nhà Văn hóa huyện Gia Viễn, Sở Giáo dục và Đào tạo (GDĐT) tổ chức Ngày thơ Việt Nam lần thứ XXII, Xuân Giáp Thìn với chủ đề “Bản hòa âm đất nước”.
Tham dự Ngày thơ Việt Nam có đồng chí Phan Thành Công, Tỉnh ủy viên, Giám đốc Sở GDĐT; các đồng chí đại biểu lãnh đạo Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy, Sở Văn hoá và Thể thao, Sở GDĐT, Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh; đại biểu Thường trực Huyện uỷ, lãnh đạo HĐND – UBND huyện Gia Viễn; đại biểu lãnh đạo, chuyên viên các phòng ban thuộc Sở GDĐT; đại biểu lãnh đạo các xã, thị trấn trên địa bàn huyện Gia Viễn; đại biểu lãnh đạo, giáo viên các trường THPT, các phòng GDĐT, các Trung tâm GDNN-GDTX trong tỉnh và cán bộ, giáo viên, học sinh thuộc Phòng GDĐT huyện Gia Viễn.
Các đại biểu, thầy giáo cô giáo và các em học sinh tham dự Ngày thơ lần thứ XXIII tại Nhà Văn hóa huyện Gia Viễn
Tại Ngày thơ, khách thơ, người yêu thơ được bình thơ, ngâm thơ, thưởng thức các tác phẩm thơ, các nhạc phẩm phổ thơ, chương trình văn nghệ đặc sắc. Các tác phẩm thơ trình diễn trong Ngày thơ được tuyển chọn từ hàng trăm bài thơ của các thầy giáo, cô giáo, các em học sinh trong toàn ngành Giáo dục. Các thi phẩm tuy chưa được gọt giũa cầu kì về hình thức nhưng có ý nghĩa, giá trị nhân văn sâu sắc; nội dung của các bài thơ là niềm vui về sự đổi thay tươi mới của quê hương; là tự hào về vùng đất Gia Viễn nhiều cảnh đẹp, giàu tình người; là cảm nhận tinh tế về đất trời trong khoảnh khắc giao mùa; là niềm vui của con được đón mùa xuân; là những lời dặn dò của mẹ cha đối với các con; là những cống hiến thầm lặng của người thầy cho sự nghiệp trồng người… Đan xen với các bài thơ là các tiết mục văn nghệ của các thầy cô giáo, các em học sinh trong Câu lạc bộ Nghệ thuật ngành Giáo dục huyện Gia Viễn. Các nhạc phẩm trình diễn được chuẩn bị công phu, kĩ lưỡng, có tính chuyên nghiệp cao; chính điều đó đã hoà điệu cùng thơ để cho những vần thơ cất cánh.
Cô Vũ Thị Thanh Hải, giáo viên Trường THCS Đồng Giao, thành phố Tam Điệp đọc thơ trong Ngày thơ Việt Năm lần thứ XXII
Các bé Trường Mầm non Gia Phong, huyện Gia Viễn biểu diễn văn nghệ trong Ngày thơ Việt Nam lần thứ XXII
Một số tiết mục văn nghệ của Câu lạc bộ Nghệ thuật ngành Giáo dục huyện Gia Viễn biểu diễn trong Ngày thơ lần thứ XXII
Các thầy giáo, cô giáo và các em học sinh được giao lưu, chia sẻ với nhà thơ Bình Nguyên, Uỷ viên Đoàn Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam, Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Ninh Bình về những kinh nghiệm sáng tác thơ, những xúc cảm khi viết thơ và những cảm xúc về sự đổi thay của quê hương đất nước …
Nhà thơ Bình Nguyên, Uỷ viên Đoàn Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam, Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh giao lưu tại Ngày thơ Việt Nam lần thứ XXII
Ngày thơ là một hoạt động văn hoá của ngành Giáo dục được tổ chức thường niên. Đây là dịp cán bộ, giáo viên, học sinh các nhà trường được giao lưu, chia sẻ những tình cảm, cảm xúc về đời, về nghề, về nghệ thuật làm thơ để từ đó sáng tạo nên những vần thơ xúc cảm, giá trị; có thêm tình yêu người, yêu đời, yêu nghề và đặc biệt là tình yêu với thơ ca.
Ngày thơ Việt Nam lần thứ XXII Xuân Giáp Thìn của ngành Giáo dục tỉnh Ninh Bình đã thành công tốt đẹp. Ngày thơ đã đem đến một bữa tiệc thơ nhiều cảm xúc, đọng lại trong trái tim khách thơ, người yêu thơ những tình cảm đẹp đẽ, mở ra trong tâm hồn tất cả mọi người tình yêu thơ, yêu văn chương tha thiết./.
Phạm Thị Ánh Nguyệt
Phòng Chính trị tư tưởng – Giáo dục thường xuyên
Sở GDĐT Ninh Bình
|
Thơ xuân 2024 THÁNG GIÊNG VỀ Nguyễn Thị Tuyết Lan, Giáo viên Trường THPT Bình Minh Ta về gọi tháng Giêng hoa cau rơi trắng ngõ triền đê biêng biếc cỏ lối xưa về chênh chao Còn chúm chím nụ đào nghe líu lo chim hót gió dịu dàng rét ngọt cho mơn man lá cành
Hương bưởi gọi hương chanh vườn nhà ai ngan ngát câu giao duyên người hát thả vào đêm mơ màng Vẫn nhộn nhịp hội làng nào mớ ba mớ bảy khăn hồng trao thuở ấy thao thức chờ tháng Giêng KHẼ KHÀNG Vũ Thị Thanh Hải Giáo viên Trường THCS Đồng Giao, Tam Điệp Khẽ khàng giọt mưa xuân Mơn man trong trời biếc Sương ủ ấp chồi non Nâng niu nhành hoa cỏ. Khẽ khàng giọt nắng xuân Đậu trên cành hoa thắm Cho bướm ong bay về Rập rờn cùng hoa lá. Khẽ khàng ngọn gió xuân Dập dờn cùng mây trắng Mây bay lướt ngang trời Cho mùa xuân chơi vơi. Khẽ khàng hoa đào nở Mong manh một sắc hồng Lòng ta vừa chợt nhớ Đóa hoa nào trong tim. Khẽ khàng anh và em Bên nhau mùa xuân mới Xuân của đất, của trời Của tình người nồng thắm! XUÂN ĐÃ VỀ Nguyễn Thị Lan Hương, Nhân viên thư viện THCS Gia Tân, Gia Viễn Xuân đã về em ơi Rộn ràng tiếng chim hót Mưa đầu mùa rất ngọt Cây nẩy mầm chồi xanh Sương long lanh đầu cành Muôn hoa khoe sắc thắm Tết sum vầy đầm ấm Rực rỡ khắp muôn nơi Xuân đến rồi em ơi Mai – Đào khoe trước ngõ Bánh chưng câu đối đỏ Rạo rực đón xuân về Mùa xuân như tình mẹ Hiền hòa lòng bao dung Đất nước vui tưng bừng Ngọt ngào trong câu hát Xuân mang dòng nước mát Xuân thắng lợi vẻ vang Vạn sự lành an khang Xuân tươi vui… hạnh phúc CHUYỆN KỂ MÙA XUÂN Hà Minh Hạnh, học sinh Lớp 11 Văn 1, Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy Nuôi bao nhiêu cây cỏ Mẹ Đất dốc cạn lòng Da khô cằn nứt nẻ Rét run cùng gió Đông. Thế là mùa Xuân tới Mang theo những yêu thương Dịu mềm là mưa bụi Ấm nồng là làn hương Cây rì rầm tách vỏ Khắp núi rừng đồi nương Bao nhiêu là nõn biếc Thức dậy cười trong sương. Cả ngàn hoa khoe sắc Mong mẹ Đất vui lòng Những bầy chim ca hát Nhạc suối rừng rất trong. Sớm nay em khai bút Ước mình là mùa xuân Nở hoa trong lòng Mẹ Đóa yêu thương ân cần. GIAI ĐIỆU TUỔI THƠ Bùi Ngọc Minh Hoàng Học sinh lớp 10D, Trường THPT Nho Quan C
Xanh trong là bầu trời Vàng ươm là hoa nắng Nhởn nhơ bông mây trắng Em đến trường hòa ca Xin chào cây bàng già Xòa tán xanh ô cửa Chào lũ chim lích chích Ngân lời thơ thiết tha Ồ bím tóc xinh quá Lắc lư theo nhịp đàn Bên nhau trang sách mới Lấp lánh cười reo vang Mùa xuân vừa ghé sang Hoa vườn trường ngan ngát Em bay trong mơ ước Cô kể chuyện rộn ràng MẸ VÀ MÙA XUÂN Nguyễn Trung Đức, Học sinh lớp 5A, Trường TH Thị trấn Me, Gia Viễn Mùa xuân về rồi hả mẹ? Mà sao giọt nắng rất trong Én từng bầy bay ríu rít Con nghe gió hát trong lòng. Xuân về con thêm một tuổi Đón chào xuân mới thật vui Con hứa sẽ học thật giỏi Để nụ cười mẹ mãi tươi. Con thích mùa xuân mẹ ạ! Và cả bầu trời quê hương Quê hương của con là mẹ Suốt đời con vẫn yêu thương.
SỰ TÍCH MỘT MIỀN QUÊ Trần Thị Yến Nga, Tổ trưởng Tổ Ngữ văn THPT Gia Viễn A
Gia Viễn quê tôi, nước non hiền hòa Núi bao quanh, đồng xanh thành thung lũng Sông Hoàng Long căng mình mùa lũ đổ Tưới ruộng đồng, tắm mát tuổi thơ tôi.
Ai có về Gia Viễn thuở xa xôi Thuở hồng hoang người xưa đi mở đất Bao gia đình từ xứ xa quần lại Từ đó quê mình tên Gia Viễn người ơi!
Ai có về Gia Viễn quê của tôi Xứ Điềm Giang- Thánh Minh Không sinh hạ* Đất Văn Bòng nơi tụ khí sinh vương* Bái Đính cổ, huyền thoại mãi linh thiêng… Gia Viễn quê mình, miền quê rất riêng Có khúc hát ai đi mà chẳng nhớ Cô gái nước chua, giọng ca ngọt lạ Gọi đàn chim về Đầm Cút, Vân Long
Ai đã về rồi Gia Viễn nhớ không? Canh cua ngọt thêm ốc nhồi mắm tép Hương quê đậm, tình người quê dào dạt Đồng đất thơm nồng bát ngát xanh tươi…. *Xứ Điềm Giang: nay là xã Gia Thắng – Gia Viễn – Ninh Bình. Tương truyền nơi đây đã sinh ra thánh Nguyễn Minh Không, nay ở địa phương này có đền thờ Đức Thánh Nguyễn. *Đất Văn Bòng: nay là thôn Văn Bòng – Gia Phương – Gia Viễn quê hương của vua Đinh Bộ Lĩnh. HẸN VỀ GIA VIỄN Nguyễn Quỳnh Anh, Giáo viên Trường THPT Kim Sơn A Em về Gia Viễn cùng anh Thung Lau thung Lá mát xanh ngàn đời Sông Hoàng năm tháng đầy vơi Nghìn năm có lẻ chuyện Người sang sông Vương triều mấy bận bão giông Cờ lau tập trận sử hồng lưu danh Làng Điềm làng Hữu quanh quanh Vẫn xanh tán thị mát lành hương quê Đồng chiêm ta đón em về Mặn mòi mắm tép còn mê lòng người Tháng năm gian khó qua rồi Chùa quê khai hội rạng ngời áo khăn Mạn thuyền sóng vỗ lăn tăn Vân Long nườm nượp khách thăm cuối tuần Phố Me như đã thật gần Em về Gia Viễn một lần cùng anh Về cùng hương bưởi hương chanh Cho xuân nồng thắm cau xanh trầu vàng.
GỬI VÀO MÙA XUÂN Nguyễn Đình Thi, Giáo viên Trường tiểu học Yên Phong, Yên Mô Em có nghe mùa xuân Khẽ khàng trong lối nhỏ Mùa xuân đi qua ngõ Say đắm vị bưởi thơm. Mùa xuân trong mắt em Nụ hoa đào chúm chím Có nụ cười e thẹn Nở thắm làn môi xinh. Em có nghe mùa xuân Thức màu vàng của nắng Én bay về tổ ấm Vỗ cánh trời thênh thang. Mùa xuân trong mắt em Có tình yêu đất nước Thương nhau ta có được Gửi cả vào mùa xuân. Mảnh trời thu đắm mắt em xanh Bâng quơ anh nhớ mùa thu cũ Tháng giêng nay đã hóa không thành… DẶN CON Cầm Thị Đào, Giáo viên Trường THPT Nguyễn Huệ Mẹ dắt con dọc theo những luống cày Tìm về khởi nguồn hạt gạo Cái hạt ngọc trắng xinh như hoa xoan trên vai áo Lại có đời mưa nắng bể dâu Mẹ dắt con theo hương bùn ải đất nâu Nơi chiếc lá nảy lên rơi xuống Cái vĩnh hằng không phát ra âm tiếng Vừa lọt lòng đã dâng hiến tươi xanh Mẹ dắt con ngược suối mát trong Sỏi đá nửa đen nửa trắng Hòn này xù xì, hòn kia vuông vắn Như con người mấy mặt lẫn vào nhau Muốn tới rừng con hãy theo cây Cứ theo đường sẽ đi tới thành phố Những dòng sông đưa con ra biển lớn Muốn tới được chân trời hãy theo áng mây bay Sẽ có ngày mẹ thôi nắm bàn tay Bước chân khai sinh mẹ dìu khi chập chững Con hãy in dấu chân mình mạnh mẽ Theo bốn mùa gió xé mà đi! DÁNG CON TRONG DÁNG QUÊ NHÀ Nguyễn Thị Hương Giang, Giáo viên Trường THPT Yên Khánh B Con đã sinh ra trên quê hương của mẹ của cha Được mặt trời mặt trăng đặt ánh sáng vào trong đôi mắt Được núi sông thì thầm lời cha ông căn dặn Dù đau thương vẫn đứng thẳng ngẩng cao đầu Con có thấy không trên dặm dài bờ biển nông sâu Những con thuyền vẫn chạm cánh hải âu Những giàn khoan vẫn đương đầu cùng sóng bạc Người chiến sỹ xa nhà vẫn hát Như chưa bao giờ có cuộc chia tay Con có thấy không trên bát ngát đồi chè hôm nay Những búp non vẫn vươn mình trong nắng mới Những chú chim non vẫn líu lo lời ca thân ái Người nông dân tay hái Như chưa bao giờ vất vả đau thương Con có thấy không trên chót vót tòa nhà rực sáng như gương Những mây trắng vẫn chạm trời xanh thắm Những bóng mưa vẫn in dấu thời gian dài đằng đẵng Người công nhân hiền hòa Như chưa bao giờ đặt chân lên cao Con có thấy không – trong những lao xao trẻ dại Những người chiến sỹ vẫn canh giữ ở biên cương Những mầm xanh vẫn vươn lên kiên cường nhờ đôi bàn tay cần cù, chịu khó Những tòa nhà mọc lên thay cho những khu dân cư tạm bợ Những âm thầm đã nở hoa Con có thấy không, dáng con trong dáng quê nhà
ANH CÓ BIẾT Mai Lệ Hằng, Giáo viên Trường THPT Hoa Lư A Mây xám chợt ngang qua bầu trời em Thời gian bàng bạc Em tính tuổi tình ta bằng những mùa gieo gặt Trong yêu thương của đất, cây trái được khai sinh. Chiều nay em bắt gặp cái nhìn rất lạ từ anh Như tia chớp bất ngờ xé trời xanh Em yếu mềm run rẩy Anh gần gụi…bỗng dưng…xa cách vậy Dịu dàng xưa đâu hỡi dịu dàng xưa… Em mải miết cấy trồng và thu hoạch bao mùa Những mẩy lép buồn vui… mỉm cười em đón nhận Đôi tay vụng về nhưng biết bao nồng ấm Bờ ngực hao khuyết dần vẫn ăm ắp yêu thương … Tự bao giờ anh quên nắm tay em qua những chặng đường Lời âu yếm…lâu rồi…đi vắng Anh có biết ngoài kia mây – gió – nắng Ngọt ngào vỗ về mơn trớn…ở ngoài kia… Bao người đàn bà khờ dại đã bước đi… CÔ TIÊN TRÊN BẢN NHỎ Diệu Thoa Giáo viên Trường Tiểu học Đông Thành, TP Ninh Bình
Nhớ ngày cô với mùa thu Đón em cùng khúc hát ru tới trường Một gùi chữ, mấy gùi thương Một viên phấn trắng mười phương nhiệm mầu
Rẽ mây cô bắc nhịp cầu Dắt em từ thuở bắt đầu ê a Suối kề lớp học thung xa Sớm hôm con chữ vượt qua núi đồi
Tháng ngày con chữ sinh sôi Mùa xanh trĩu trịt những lời cô trao Rưng rưng đếm cánh hoa đào Rơi theo sợi tóc bạc vào lòng tay
Gió vờn hạt phấn bay bay Trập trùng bậc dốc luống cày ngân nga Lời cô ấm hạt giống tra Giục trang giấy trắng nở ra búp chồi
Cô như khúc nhạc không lời Đêm đêm thức đợi mặt trời nhô lên Gọi từng con chữ ngủ quên Xôn xao vỗ cánh thắp nên mùa màng
Tay cô nối sợi tơ vàng Diều em no gió nhẹ nhàng bay lên.
ĐÊM Ở LÀNG MƠ Bùi Thị Nhài, Giáo viên Trường Tiểu học Ninh Hải, Hoa Lư
Mẹ sinh con giữa đêm hoa Hoa khoai tím với hoa cà ngủ ngoan Thì thầm gió gọi hoa xoan Trắng ngần hoa bưởi vén màn làm hương Hoa cau chúm chím ngậm sương Mộc lan thắp nến soi đường về quê Bến sông cô Vạc tỉ tê Làm cây hoa gạo thương thề nguyện xanh Thân con ngày lạc thị thành Đêm mơ ngủ với hoa chanh vườn nhà Quê lành có Mẹ có Cha Vườn chè lên lão chắc là mong con! Chiếc roi mây cũ vẫn còn Sách xưa con học đã mòn vân tay. Đếm trời cao tính đất dày Vẫn chưa đếm đủ hao gầy song thân? NẮNG CỐ HƯƠNG Bùi Thị Nhài, Giáo viên Trường Tiểu học Ninh Hải, Hoa Lư
Ta thương sợi nắng xứ Đoài. Chìm trong mưa bụi giêng hai chưa về Vô tư vạt cỏ triền đê Cứ xanh như tuổi hẹn thề nguyên sơ. Rét đài rét lộc sương mơ Áo khăn âu yếm đôi bờ vai thon Má hồng mắt biếc môi son Tóc mây xấp xõa em còn đợi ai? Sân đình vấn vít trúc mai Hội làng lẻ bạn lăn dài giọt xuân Quê người nhuộm thắm bước chân Vẫn mong sợi nắng trong ngần cố hương.
NÀNG XUÂN Ngân Thơ, học sinh lớp 12D, Trường THPT Yên Mô A Hiên nhà ai đặt cành đào Hình như gửi gắm lời chào nàng xuân Đất trời vạn vật chuyển luân Hạ, thu, đông, để nhường xuân ghé dừng. Chạm vào trong vắt rưng rưng Nắng lung linh nắng, dạo cùng sương mai Bụi xuân lất phất ướt vai Gió đưa rơi cánh đào phai áo người. Lộc non chúm chím môi cười Cánh én chao liệng giữa trời biếc xanh Hoa thơm khoe sắc ngọt lành Ong bay bướm lượn như tranh họa đồ* Ngân lên một khúc tình thơ Say nàng xuân đến thẫn thờ ngất ngây. LỤC BÁT RU XUÂN Nam Bùi, Giáo viên Trường THCS Định Hóa, Kim Sơn
Dòng sông chảy nhẹ vời xuân Nghiêng nghiêng vạt nắng thắm nhuần khát khao Hoàng hôn gõ cửa thì thào Én tìm khoảng lặng lao xao đất trời.
Mây chiều đủng đỉnh rong chơi Bỏ quên điệp khúc ru hời nắng say Thời gian chập chững cuối ngày Bóng tà bịn rịn chẳng may mảy chờ.
Chùng chình sương bước ngẩn ngơ Mặc canh trường vắng thẫn thờ bấy lâu Đàn trăng soạn nhạc trên lầu Dạt dào thầm khúc mộng câu ru tình.
Đêm dài nhớ ánh bình minh Nhớ câu quan họ sân đình thiết tha Nhớ ai giọng hát mặn mà Nhớ mùa lỗi hẹn xa xa chòng chành.
Biết rằng xuân chẳng còn xanh Tìm câu lục bát dỗ dành nàng Bân Tìm trăm điệu lí xa dần Tìm muôn kỉ niệm phù vân đượm nồng!
HẸN ƯỚC MÙA XUÂN Lê Phương Mai, Giáo viên Trường THPT Trần Hưng Đạo Ta gặp nhau trong một ngày đông Mưa gió! Chạy ngược đường ngược hướng tìm nhau Em nhỏ bé và anh thì mạnh mẽ Mang bao hơi ấm tình hồng Ngày qua ngày tiếp nối Ta bên nhau không rời Rồi Anh hờ hững buông lơi Em nhẹ nhàng ko nói thành lời Nước mưa lại rơi Trên trời, và giữa đời Trong mắt em thẳm sâu màu thương nhớ Anh xa xôi cách trở Bởi không gian, và bởi màu thời gian Lại một ngày đông dần tan Trong nắng xuân sang Khẽ khàng anh lại tới Em xanh vời vợi Đón ánh dương mùa xuân NÍU MÙA Dương Thị Minh Huệ, Giáo viên Trường THCS Bình Minh, Kim Sơn
Ơ kìa em mùa thu Ngỡ đi qua rồi nhỉ Chút lạnh về thầm nghĩ Sẽ kéo mùa đông sang
Lá vẫn xanh tán bàng Chưa nhuộm màu thu nhớ Học trò còn bỡ ngỡ Mới khai trường hôm nao
Chủ nhiệm lớp chuyển giao Ngây thơ trường tiểu học Có bạn vừa chợt khóc Lại vui cười giờ chơi
Mùa thu còn chơi vơi Sân trường hoa cúc vàng Em mỉm cười hạnh phúc Dưới mái trường thân thương. NGÀY ANH ĐI (Tặng anh Đoàn Ngọc Sơn, nguyên hiệu trưởng trường THCS Ninh Mỹ- Hoa Lư) Trần Kim Thoa, Phó Hiệu trưởng THCS Ninh Mỹ, Hoa Lư Anh đi rồi, gió lặng đứng hàng cây, Mắt trò nhỏ ngẩn ngơ tìm dáng cũ. Cây lộc vừng bâng khuâng màu hoa rủ. Trong nắng chiều, mắt đỏ lệ tràn mi… Anh đi rồi, sân trường vắng tiếng loa Nhắc trò nhỏ mỗi giờ không nghiêm túc. Dãy hành lang mỗi khi trò trực nhật Không thấy dáng thầy cần mẫn sớm trưa. Anh đi rồi, sân trường nắng, lòng hóa mưa. Đồng nghiệp của anh lòng chông chênh, trống trải. Ai cũng ước thời gian trôi chậm lại, Để phút anh đi được níu lại trăm lần…
VÙNG KỈ NIỆM Phạm Thị Vân, Giáo viên Trường THPT Ngô Thì Nhậm Thưở ngày xưa, đã xa rồi… một khung trời kỉ niệm. Tuổi thơ tôi, gắn với tiếng sáo diều, với giếng nước, cây đa. Mẹ nuôi lớn tôi giữa giông bão và hoa. Mồ hôi mẹ mặn mòi từng thớ đất. Cả cuộc đời mẹ cơ cực, tần tảo thân cò lặn lội giữa mưa giông. Chưa một lần, mẹ được ngủ giấc yên. Nhưng giấc ngủ tôi luôn yên bình vì có mẹ. Ngày hôm nay… rời xa vùng quê thưở nhỏ, tôi xa lạ giữa ánh đèn sáng rực lệ hoa. Vẫn nhớ sao một góc quê nhà: có bóng mẹ tảo tần khuya sớm, có cánh diều vút bay trong khung trời kỉ niệm, có tôi- luôn ngủ yên giữa giông bão cuộc đời!
NÚI TIÊN Trịnh Thu Huyền, Học sinh lớp 12B10, Trường THPT Yên Khánh B Phiêu du trên những cung đường Ngỡ như lạc chốn vô thường bồng lai Núi tiên cảnh sắc sớm mai Ai ghi lên đá núi non điệp trùng. Nơi đây vùng đất anh hùng Núi cao chẳng ngại gian truân tự tình Ai về qua đất Ninh Bình Ma nhìn Dục Thụy mến thương dạt dào Sóng vỡ vách, núi thì thào Suối nguồn vô thức thiên đường trên gian Cạnh mộng tiên, núi vọng nguyên Tình yêu non nước đi vào trong thơ
ĐẤT NƯỚC BỐN MÙA Nguyễn Kiều Trang, Học sinh lớp 11C, Trường PTTH SP Tràng An Em yêu đất nước bốn mùa Mùa xuân chồi non nảy lộc Cành hồng rung rinh khoe sắc Nhánh vàng say nắng mùa xuân Bừng lên nắng mới mùa hạ Hoa phượng bung màu rực rỡ Ríu rít đàn em hớn hở Gấp lại trang vở học trò Thu sang nắng dịu tơ vàng Sen tàn long lanh đáy nước Liễu rủ bên hồ tha thướt Hương còn thơm làn gió thu Đông về bàng trụi cành trơ Heo may dải đồng se lạnh Bên làng ngôi nhà yên ắng Ấm hồng bếp lửa chiều đông Bâng khuâng nhớ trường nhớ lớp Nhớ những ngày còn đi học Bạn bè thầy trò trang sách Bốn mùa đẹp những vần thơ VỀ QUÊ NỘI Nguyễn Văn Hùng Phó Hiệu trưởng THPT Gia Viễn A Tôi về quê nội Hoàng Long Lớn lên từ những con sông chuyến đò Lưng còng nội quẩy gánh lo Nhọc nhằn cha đội ngày mùa rạ rơm Tôi về nhặt lá bàng thơm Che đầu mái tóc xoăn rơm vàng kè Ru tôi nội hát đêm hè Kẽo cà cả tiếng chõng tre xa dần Tôi đi xa lại về gần Viếng thăm nội chỉ còn phần…cỏ xanh
QUA NGÕ TẦM XUÂN Nguyễn Quỳnh Anh, Giáo viên Trường THPT Kim Sơn A Vẫn còn xanh biếc tầm xuân Ngõ nhà ai lại tần ngần bước qua Rưng rức hoa gạo tháng ba Hội làng ngong ngóng người xa thuở nào Hương chanh hương bưởi bờ ao Hoa cà hoa đậu tím vào nắng mai Đã qua rét lộc rét đài Rét nàng Bân để thêm dài nhớ mong Hồn làng vút mái đình cong Mát lành vẫn giếng nước trong thuở nào Khăn hồng chẳng gặp người trao Ta về gói những khát khao một thời Tầm xuân xanh biếc ầu ơi Dây gầu nối những rối bời tháng năm. RU NẮNG Cầm Thị Đào, Giáo viên Trường THPT Nguyễn Huệ Mẹ ru cái nắng tháng Giêng Rét còn trú ngụ trong cơn nắng mềm Sợi trong sợi biếc sợi hồng Thơm như một nụ hôn nồng ban sơ Mẹ ru cái nắng tháng Ba Vàng từ trong nắng vàng ra cải ngồng Hình như nắng sắp đổ đồng Nên còn xen lẫn sợi mừng sợi lo Tháng Năm nắng lẫn vào mưa Hạt se se giữa những trưa nắng tràn Mồ hôi mẹ chảy vội vàng Mẹ đi nắng đuổi vùng vằng đường xa Tháng Sáu nắng sạm màu da Mẹ che chắn vẫn lộ ra ánh nhìn Bao nhiêu hạt thóc nằm im Mẹ thương lắm lại đem mình ra phơi… Tháng Bảy, tháng Tám trở trời Mẹ đi gọi nắng mải chơi trốn tìm Nói gì nắng cũng lặng thinh Mẹ ngồi ru nắng một mình đêm mưa! Tháng chín nắng đã về chưa Mà nghe trong gió tiếng thưa thật hiền Mẹ ngồi sàng nắng bên thềm Hạt trên nia nắng hạt tìm xuống nong Trời còn cái nắng mùa đông Mẹ còn một đoạn nắng hanh trong đời Con về gom nắng ra phơi Sợ cơn mưa đổ sợ trời bóng râm Gối lên ấm áp con nằm Mẹ là nắng toả âm thầm đời con. THÁNG GIÊNG Phạm Thị Nhung, Giáo viên Trường THPT Yên Mô B Lối cũ em về nay tháng giêng Nắng vương tà áo mắt đen huyền Yêu dấu bay đi cùng với gió Bóng dáng em buồn theo tháng giêng Sông lững lờ trôi mây trắng bay Vườn xưa xanh bóng lá rơi đầy Tình anh như khói tan trong gió Ai biết lòng ai có đổi thay? Xoan tím vương buồn trên lối xưa Loài hoa năm cũ đã thay mùa Anh đến cho vầng trăng hẹn mọc Xuân én bay về trên bóng xưa Anh đến âm thầm anh lại đi Lá vàng rơi đếm hận chia li Gió buồn rìu nắng về qua bãi Cỏ úa đeo sầu riêng mới se Anh về nơi ấy nắng không anh? CHIỀU KIM SƠN Đàm Lan, Giáo viên Trường THCS Văn Hải, Kim Sơn Đưa mẹ về thăm quê Kim Sơn Ở nơi đây có cát bồi bãi Nổi Một vùng quê quanh năm gió thổi Nước trong xanh xen lẫn màu mây…
Đưa mẹ về với biển chiều nay Chiều mây bay dạt dào sóng vỗ Sóng chen mình xô màu nỗi nhớ Chiều Kim Sơn xao động mây trời… SÂN TRƯỜNG CHIỀU THU Phạm Kim Quỳnh, Giáo viên Trường THPT Nho Quan A Nắng nhảy nhót trên cành cây lí lách Sợi đan vàng hong hanh sắc mùa thu Ánh mắt học trò vụng dại – thẩn thơ Chợt lơ đãng, ngước nhìn qua khung cửa.
Cánh chim câu buông mình nơi góc nhỏ Nhảy nhót tìm, chiếc lá khẽ khàng rơi. Ô kìa ai, cất tiếng hát buông lơi, Thấy má đỏ, ánh cười – đôi mắt ấy.
Một góc nữa, đám học trò nhún nhảy, Nhịp chân theo tiếng cười nói rất trong. Đá cầu, nhảy dây, tâng bóng… ríu ran Như níu cả tuổi thơ tôi – thuở ấy.
Một góc nữa tụm năm, tụm bảy Cùng chụm đầu xem bài toán, câu anh… Hàng ghế đá vẫn lặng lẽ trầm ngâm Bên gốc phượng, gốc bàng già đứng tuổi.
Sân trường tôi – chiều thu vàng rực nắng Nắng hanh hao như nuối tiếc mùa qua. Chỉ tiếng cười vui của những học trò kia, Là giữ trọn bình yên của một thời tươi đẹp nhất.
EM VÀ ĐẢO Nguyễn Thị Hương Sen, Giáo viên Trường THPT Gia Viễn B Em ơi! Lại một mùa xuân nữa Anh lỡ hẹn cùng em. Đảo xa cần canh giữ Chắc tay súng anh cầm. Lá bàng vuông ngoài đảo Thay lá dong bánh chưng. Nhánh đào tự năm ngoái Mang hơi ấm yên vui Xuân đất liền đã đủ Anh chỉ thiếu em thôi Nên mùa xuân của anh Vẫn ngập ngừng ngoài cửa Anh lỡ hẹn cùng em Một mình em…. lau cửa Một mình em…dọn nhà Một mình em…chợ Tết Rồi sau này….. Cũng sẽ chỉ một mình em…. ru con…ru em Cuộc gọi qua điện thoại Chẳng vơi được nỗi buồn Nhìn nhau qua màn ảnh Anh biết em gắng cười Em ơi! Mùa xuân của mình là mùa xuân Tổ quốc Tình yêu của mình là tình yêu Tổ quốc Đảo cần anh, anh cũng cần em Yêu anh và em cũng hãy yêu đảo Hẹn em mùa tới, xuân về Anh sẽ không lỡ hẹn. TÌNH MẸ Phùng Thị Bích Hạnh, Giáo viên Trường THPT Kim Sơn B Đã bao lần Mẹ ngắm tấm hình anh Trong khung kính mờ nhòa nước mắt Con trai của mẹ đứa con duy nhất Bao năm rồi anh vẫn ở nơi đâu. Cha hy sinh vì Tổ quốc từ lâu Mẹ gánh nỗi đau khi còn son trẻ Tuyết hôm nay đã nhuộm màu tóc mẹ Hai vai trần lại gánh tiếp thương đau. Đã bao lần mẹ thức trắng đêm thâu Ngồi ăn trầu lặng thầm trong đêm tối Đôi tay gầy mẹ ôm tròn trên gối Tấm lưng còng trời trở gió lại đau. Đã bao lần mẹ ngồi ngắm hàng cau Rồi ước ao ngày anh về cưới vợ Buồng cau non đã bao lần dang dở Anh không về mẹ vẫn đợi mùa sau. Ngày anh và cô hàng xóm quen nhau Mẹ bảo anh chồng hàng cau trước cửa Hàng cau ấy giờ đây không còn nữa Đồng đội anh trồng lại dịp mưa ngâu. Mẹ cũng biết anh sẽ đi rất lâu Vì Tổ quốc không bao giờ trở lại Nhưng hình anh đang còn sống mãi Trong mắt mẹ đứa con tuổi hai mươi.
Hạnh phúc hôm nay đến với mọi người Cuộc sống mới rồi tiếng cười con trẻ Đất nước mình đang đổi thay mạnh mẽ Có công nhiều của mẹ đấy! Mẹ ơi! Đã lâu lắm rồi, con mới về chơi Con thấy mẹ vẫn ngồi yên trước cửa Lòng con lại quặn đau thêm lần nữa Con thương mẹ nhiều, thương lắm mẹ ơi! Mẹ đã hi sinh suốt cả cuộc đời Cho chồng, cho con, và cho đất nước Phần riêng mình mẹ chỉ còn giữ được Một tấm lòng son trọn nghĩa tình người.
XUÂN YÊU THƯƠNG Nguyễn Thị Ngọc Phương, Giáo viên Trường tiểu học Khánh Nhạc B, Yên Khánh
Xuân về rực rỡ nắng hồng Để đông trốn ngủ cho nồng yêu thương Hoa mai rực rỡ sắc vàng Đào tươi nhuộm thắm mênh mang sắc màu Đất trời hòa quyện giao thoa Mơn man gió sớm hương hoa ngát lòng Xuân về thắm cả trời xanh Ngọt ngào giọng nói Yến Oanh dịu dàng Nụ cười rạng rỡ hân hoan Xuân ơi! Xuân đến chứa chan ân tình
THƯƠNG NHỚ VÙNG CAO Trần Thanh Tùng – Phó Hiệu trưởng Trường Tiểu học Yên Sơn, Tam Điệp
Gặp em cô giáo vùng cao, Nghiêng một vạt nắng xôn xao núi rừng Lòng về! thương nhớ! rưng rưng! Dốc , đèo, mưa lũ, đại ngàn giăng sương
Đông về giá lạnh sao ngiêng… Em đem con chữ thiêng liêng trao đời! Gác lại phố thị hoa cài… Hạnh phúc gửi biết bao lời thiết tha!
Bản đây em cũng là nhà, Khóe đào sắc thắm em là niềm vui! Học trò cái bắp, củ mì Em là cuộc sống cho đời nhớ thương!
Là cuộc sống! Đảng thiêng liêng! Hạnh phúc ấy… chẳng riêng ai bây giờ ? Gặp em một chút thẫn thờ… Xuân sang! cô giáo…em chờ…người ơi!
Thương em! bóng khuất lưng đồi Lẫn vào mây trắng cho đời nở hoa Vần thơ viết vội nẻo xa Gửi em một một chút… gọi là quà xuân…
XUÂN QUÊ HƯƠNG Nguyễn Thị Thu Hồng, Giáo viên Trường tiểu học Quang Sơn, Tam Điệp Anh có nghe trong hơi thở của mùa xuân Chồi non cựa mình bung màu xanh biếc Đàn én tung tăng nghiêng mình chao liệng Nắng ấm lên dần xua băng giá mùa đông. Xuân đã về trên khắp cánh đồng Quang Sơn quê em xanh mát màu chè Trại Hơi thở mùa xuân quyện hương trà nhớ mãi Ngày mới bắt đầu bằng dư vị yêu thương. Rộn rã mùa xuân vang tiếng trống trường Ánh mắt trẻ thơ chứa chan niềm hi vọng Về một tương lai về tình yêu cuộc sống Đất cựa mình cây lộc biếc chồi non. Một mùa xuân bao độ trăng tròn Thủa hồng hoang cha ông ta khai phá Xuân năm nay thành phố ta đẹp quá Phơi phới trong lòng rộn rã cờ hoa. Những tháng năm gian khổ đã lùi xa Nhường lại núi hoang rừng sâu nước độc Là đồng dứa đồng chè màu xanh non lộc Cuộc sống đủ đầy hạnh phúc chứa chan. Trong hơi thở của mùa xuân nồng nàn Anh nắm tay em rộn ràng chiều xuân đến Mình bên nhau như lời xuân đã hẹn Tết ấm lòng tết xum họp đoàn viên. MÙA XUÂN Nguyễn Khánh Ly, Học sinh lớp 7C, Trường THCS Đồng Giao, Tam Điệp Mỗi khi tết đến xuân về Mọi người háo hức trở về đón xuân Hoa đào đỏ thắm xa gần Hoa mai rực rỡ ánh vàng sáng tươi Khắp nơi rộn rã tiếng cười Bánh chưng, câu đối đỏ tươi mọi nhà Chồi non cây cối nở hoa Đón mùa xuân mới đậm đà sắc xuân Tiễn mùa đông đã qua dần Đón mùa xuân đến muôn phần đẹp tươi Núi đồi, sông suối, đất trời Muôn nơi rạo rực tưng bừng đón xuân Bên nhau bếp lửa quây quần Gia đình sum họp rượu cần chung mâm.
MỘT THOÁNG NHO QUAN B Phạm Thành Trung, Giáo viên Trường THPT Nho Quan B
Em có lần nào về trường cũ không em Nắng chớm đông, gió thì thầm bối rối Hàng sữa bên thềm như khoác màu áo mới Tiếng giao mùa khe khẽ vọng hành lang Sân trường sớm nay vương nhẹ chút nắng vàng Tiếng reo hò xôn xao giờ tan lớp Ánh mắt học trò thời vô tư, nghịch ngợm Động lòng thầy xao xuyến mỗi mùa xa Nho Quan B, nơi tôi sống những ngày qua Hạt ươm mầm, cây nảy chồi vụ mới Lớp lớp học sinh đi qua mùa bến đợi Bến đò thầy nâng cánh những vần thơ Công cô thầy dệt thắm những ước mơ Em lại dệt những mùa vàng quả ngọt Bến đò xưa, theo chân thầy tiếp bước Nặng những chuyến đò, ươm hạt giống quê hương….
VÔ ĐỀ – Có những mùa thu và tình yêu như thế – Phan Thị Kim Dung, Giáo viên Trường THPT Nho Quan B
Có phải mùa thu về không anh Mà hoa sữa nồng nàn nơi cửa lớp Có phải mùa thu đi ngang ngõ Mà góc sân trường gợi nhớ thương Có phải mùa thu về không anh Mà bồi hồi mắt biếc mê say Có phải mùa thu đã ở lại Mà heo may giăng lối em về. Có một tình yêu không gọi thành tên Tình yêu ấy khiến chúng tôi đánh đổi Tuổi thanh xuân và năm tháng đời mình Cứ mải mê với bụi phấn rơi rơi Có một tình yêu không nói thành lời Không so được với phù hoa vật chất Tình yêu ấy là niềm tin bất diệt Thôi thúc chúng tôi đi tiếp hành trình.
THƯ XUÂN GỬI BỐ Nguyễn Thu Hà, Học sinh lớp 11A1, Trường THPT Yên Khánh A Viết thư gửi bố nơi xa Xuân sang Tết đến nhà nhà vui chung Ngàn hoa nở rộ một vùng Cỏ xanh như tấm thảm nhung mượt mà Vườn xuân rộn tiếng chim ca Đào mai tươi thắm, la đà én bay Bố xa nhà, Tết năm nay Lòng bao thương nhớ, nỗi này đếm sao? Xuân sang cùng tiếng hô hào Việc quân còn bận bố nào dám quên? Nghe trong ngọn gió bấc đêm Bước hành quân, vẫn vững miền rừng xa… Tết nay tuy bố vắng nhà Tình quân dân, ấy cũng là tình xuân! Bố ơi, bố cứ yên tâm Chăm lo việc nước, chuyên cần việc quân Việc nhà bố chớ phân vân Mẹ con lo liệu thêm phần chỉn chu Xa bố, con gửi phong thư Gửi yêu thương cùng vần thơ đong đầy!
TẾT VỀ RỒI PHẢI KHÔNG? Lương Diệu Linh, học sinh lớp 5A, Trường tiểu học Thị trấn Me, Gia Viễn
Tết về rồi, phải không? Bé đợi mong mòn mỏi Đợi để được đi chơi Đợi để được lì xì
Tết về rồi, phải không? Bé đi chợ với mẹ Ngắm hoa đào nở rộ Chào đón điều an lành
Tết về rồi, phải không? Bỏ qua những chuyện cũ Ấp ủ một năm mới Năm mới đầy hy vọng
Tết về rồi, phải không? Gia đình cùng đoàn tụ Những lời chúc an khang Đầy ý nghĩa tốt đẹp Mang đến cho mọi nhà |

